1
nvdtdnguyen
member
ID 18529
01/04/2007

|
Những vị vua, hoàng đế nổi tiếng(phần 1:Napoléon)

Napoléon Bonaparte (15 tháng 8 năm 1769 – 5 tháng 5 năm 1821; phát âm như Na-pô-lê-ông; Hán-Việt: Nã Phá Lôn hoặc Nã Phá Luân) là vị tướng của Cách mạng Pháp và là người cai quản nước Pháp như là Quan tổng tài số một (Premier Consul) của Cộng hòa Pháp từ 11 tháng 11 năm 1799 đến 18 tháng 5 năm 1804, sau đó là Hoàng đế Pháp (Empereur des Français) và vua Ý với tên Napoléon I (Napoléon đệ nhất) từ 18 tháng 5 năm 1804 đến 6 tháng 4 năm 1814, và tiếp tục từ 20 tháng 3 đến 22 tháng 6 năm 1815.
Napoléon được biết đến không chỉ qua những đóng góp về mặt quân sự mà cả qua Bộ luật Dân sự Pháp (còn được gọi là "bộ luật Napoléon").
___________________TIỂU SỬ___________________
Napoléon Bonaparte sinh năm 1769 tại Ajaccio, thuộc đảo Corsica, với tên là Napoleone di Buonaparte (viết theo phương ngữ đảo Corsica là Nabolione hay Nabulione) trong một gia đình quý tộc sa sút. Về sau ông lấy tên là Napoléon Bonaparte cho có vẻ Pháp hơn. Napoléon từ nhỏ đã thể hiện tính cách cứng rắn và có tinh thần dũng cảm cũng như mưu trí. Cha ông phát hiện thấy tích cách đó của Napoléon nên đã cho ông sang Pháp học tại trường quân sự ở Brienne-le-Château. Lúc đầu ông muốn học về hải quân nhưng do ý muốn của mẹ, ông quyết định học ngành pháo binh, chính đây là cái nôi đầu tiên tạo ra một vị chỉ huy lục quân tài giỏi cho nước Pháp.
Bất hạnh đến với gia đình Napoléon khi ông vào học được bốn tháng thì cha ông qua đời. Tại trường quân sự, Napoléon đã thể hiện rõ tài năng của mình. Với thành tích học tập ưu tú, ông được giới thiệu vào học tại Trường Quân sự Hoàng gia Pháp tại Paris. Sau đó được cử đi thực tập tại một trung đội với chức danh thiếu úy.
-----------------Gia đình---------------------
Napoléon sinh ra ở đảo Corsica. Đảo có đặc điểm địa hình khúc khuỷu, bảo đảm sự an toàn của đảo. Chính vì thế mà đảo thường được chọn làm nơi diễn ra chiến tranh phòng thủ. Khi Napoléon ra đời, đảo Corsica là thuộc địa của nước Cộng hòa Genova sau đó đã được bán cho nước Pháp. Thống đốc của đảo là bá tước Mac-bớp đã giúp Joseph Bonaparte, anh của Napoléon, và Napoléon có được hai suất học bổng vào chủng viện của thành phố, và giúp Élisa Bonaparte, em gái của Napoléon, vào trường hoàng gia Xanh Tia - trường giành cho những tiểu thư quí tộc nghèo.
Ngôi nhà của gia đình Bonaparte nằm ở quảng trường Letiaza; nhà được thiết kế theo kiến trúc Ý gồm 3 tầng, mỗi tầng trổ 6 cửa sổ. Đến nay, ngôi nhà vẫn được gìn giữ để du khách tham quan.
------------------Mẹ------------------------
Mẹ của Napoléon là Letizia Ramolino, sinh năm 1750 ở Ajaccio, con một gia đình quí tộc, có tài, có sắc. Năm 17 tuổi, Letizia kết hôn với Carlo Buonaparte. Bà là người có ảnh hưởng rất lớn tới Napoléon.
Napoléon đã nói: "Chính nhờ mẹ tôi, nhờ những nguyên lý đúng đắn của người, nhờ sự nghiêm khắc người thường thể hiện, mà tôi đã có cơ nghiệp ngày nay, và đã làm nên tất cả những gì tốt đẹp." Ví dụ như một lần nhìn thấy Napoléon trêu tức bà nội, Letizia đã quật cậu bé bằng chiếc roi da.
Lúc Napoléon trở thành Đệ nhất tổng đài và Lucien Bonaparte, em của Napoléon, trở thành Bộ trưởng bộ nội vụ, bà dã nói: "Đáng lẽ các con tôi không nên dính líu đến chính trị. Chỗ của Napoléon không phải là ở điện Tuy-lơ-ri, nới đó không thích hợp vói nó."
Khi Napoléon lên ngôi hoàng đế, ban tặng cho người thân nhiều của cải, bà Letizia đã phản đối kịch liệt. Bà không cho phép con bà sử dụng chúng. Bà thắt chặt chi tiêu hơn và nói: "Tôi giàu có hơn con tôi. Mỗi năm tôi có một triệu franc Pháp, nhưng tôi không chi tiêu hết. Tôi để tiết kiệm hơn nữa. Tôi chẳng bao giờ quên rằng một thời gian dài tôi đã nuôi các con tôi theo khẩu phần."
Khi Công tước Đăng-ghiên (cư trú tại Đức) bị bắt về Pháp và bị hội đồng quân sự kết tội phản quốc và âm mưu sát hại Tổng đài, rồi kết án tử hình. Trước khi lĩnh án, ông đã gửi một bức thư cho Napoléon, nhưng vẫn không thoát được án.
Tin tưởng rằng Đăng-ghiên vô tội, ngay sau khi nghe tin Đăng–ghiên bị tử hình, bà Letizia đã chuyển sang Ý sinh sống.
Khi Napoléon bị đi đày ở đảo Saint Helena (tiếng Pháp: Île Sainte-Hélène), bà đã phải một mình nuôi con của Napoléon là Napoléon II.
Bà mất vào tháng 1 năm 1836, 15 năm sau khi Napoléon I mất. Khi Napoléon III lên ngôi, ông đã chuyển mộ bà vào nhà thờ Ajaccio, theo nguyện ước của bà.
---------------Cha---------------------
Cha của Napoléon là Carlo Buonaparte, làm nghề luật sư, có tài đua ngựa, bắn cung và tài hùng biện. Ông là bạn của thống đốc đảo Corsica, Mác-bóp.
Dưới lệnh của Mac-bop, đầu năm 1785, Carlo đến Versailles làm đại diện cho giới quí tộc Corsia tại triều đình Pháp. Đến Versailles, ông bị phát hiện ung thư dạ dày. Ông được đưa đến tỉnh Montpellier để chữa chạy. Nhưng căn bệnh quá hiểm nghèo. Ông đã mất tại tỉnh này. Năm đó ông 39 tuổi.
-----------------Anh em-----------------
* Joseph Bonaparte (anh trai): Joseph hơn Napoléon 1 tuổi, được Napoléon phong làm vua của Napoli và vua của Tây Ban Nha
* Lucien Bonaparte (em trai): bộ trưởng Bộ nội vụ
* Élisa Bonaparte (em gái): vợ của Felice Bacciocchi, một ông hoàng của Lucca, được Napoléon phong làm Nữ Đại công tước của Toscana
* Louis Bonaparte (em trai): được Napoléon phong làm vua của Hà Lan
* Pauline Bonaparte (em gái): được Napoléon gả cho Charles Leclerc, một vị tướng của Napoléon; sau khi Leclerc chết lại gả Pauline cho Camillo Filippo Ludovico Borghese, công tước của Guastalla
* Caroline Bonaparte (em gái): vợ Thống chế Pháp Joachim Murat, sau trở thành vua xứ Napoli từ năm 1808 đến năm 1815
* Jérôme Bonaparte (em út): được Napoléon phong làm vua của Westfalen nhưng bị Napoléon buộc phải li dị người vợ đầu tiên, Elizabeth Patterson, một người Mỹ
-------------Sự nghiệp-----------------
+++++++++++Con đường vinh quang++++++++++++++
Ngày 14 tháng 7 năm 1789, Cách mạng tư sản Pháp bùng nổ lật đổ chế độ quân chủ, Napoléon đã tham gia tích cực vào Câu lạc bộ Jacobin, lúc này ông mang quân hàm trung úy. Để tránh thế lực thân Anh tại đảo Corsica, Napoléon đưa gia đình mình về Marseille. Cách mạng Pháp đã làm chấn động cả châu Âu, các thế lực phong kiến châu Âu liên kết để tấn công nước Pháp. Quân đội cách mạng tiến đến đâu đều giành được thắng lợi nhưng còn quân cảng Toulon nằm ở miền Nam nước Pháp vẫn bị quân bảo hoàng và quân Anh chiếm đóng. Napoléon lúc ấy là thượng úy chỉ huy một đội pháo binh được điều đến chiến trường Toulon. Tại đây lần đầu tiên Napoléon đã chỉ huy pháo binh lập nên kỳ công đánh tan tác hạm đội Anh, lập nên chiến công trác tuyệt. Ông được ủy ban cứu quốc nước cộng hòa đặc cách phong quân hàm chuẩn tướng (Général de brigade).
Nhưng không bao lâu cuộc đảo chính tháng nóng (hay tháng Thermidor) diễn ra, phái Jacobin bị lật đổ. Do từng là người ủng hộ phái Jacobin, ông bị điều tra trong mấy tháng và chính quyền mới không trọng dụng ông.
Năm 1795, sau một thời gian không được trọng dụng, vận may lại đến với Napoléon. Do quân bảo hoàng tiến hành bạo loạn tại Paris, tình hình trở nên hết sức nghiêm trọng, chính phủ quyết định bổ nhiệm Napoléon làm phụ tá cho Tử tước Barras, tư lệnh quân cảnh vệ Paris. Với pháo binh trong tay, Napoléon đã nhanh chóng dập tắt cuộc bạo loạn. Kể từ đó con đường công danh của ông đã rộng mở.
Năm 1796 các nước Anh, Nga, Áo liên kết với nhau tập trung tấn công nước Pháp. Chính phủ Pháp phái 4 đạo quân tiến đánh. Napoléon được bổ nhiệm làm tư lệnh đạo quân thứ 4 tiến đánh nước Ý để kiềm chế quân Áo. Chỉ trong một thời gian ngắn, ông đã đánh tan tác quân Áo tại Ý và tiến quân vào bản thổ nước Áo tới sát kinh đô Wien làm Áo phải ký hiệp định đình chiến. Đoàn quân chiến thắng của Napoléon trở về Paris trong vinh quang rực rỡ.
Để triệt để đánh bại nuớc Anh, năm 1798, chính phủ Pháp quyết định đánh Ai Cập để ngăn quân Anh tiến sang Ấn Độ. Napoléon được cử làm tư lệnh quân Đông chinh, đã nhanh chóng đánh chiếm Ai Cập. Nhưng tại châu Âu tình hình lại chuyển biến theo chiều hướng xấu cho nước Pháp, quân Pháp bị đánh bại trên chiến trường, các vùng đất tại Ý đều bị mất. Napoléon quyết định trở về Pháp.
Tại đây, được sự ủng hộ của các nhà tư sản và quân đội, ngày 11 tháng 11 (tháng sương mù Brumaire) năm 1799, Napoléon làm cuộc chính biến, trở thành chấp chính quan cao nhất của nước Pháp.
Năm 1800, Napoléon thân chinh cầm quân vượt dãy Alps đánh vào Ý, quân Áo tại Ý bị Napoléon đánh tan tác, tại trận Marengo, quân đội Áo bị đánh bại hoàn toàn.
Sau những thất bại nặng nề, liên quân Anh, Áo, Nga phải ký Hòa ước Amiens, công nhận những vùng đất mà Napoléon chiếm được thuộc về nước Pháp. Anh còn phải trả lại cho Pháp những thuộc địa bị mất trong thời gian chiến tranh.
Ông đã nhanh chóng đánh bại những kẻ thù của Pháp và đầu năm 1804, ông được đề cử làm hoàng đế của nước Pháp hiệu là Napoléon đệ nhất.
+++++++++++Uy chấn châu Âu++++++++++++++++++
Năm 1806, Anh không cam chịu thất bại đã thành lập một liên minh chống Pháp mới nhưng liên quân đã bị quân đội Pháp do Napoléon chỉ huy đánh bại tại Austerlitz, thừa thắng ông chiếm kinh đô của Áo là Wien, xóa bỏ Đế quốc La Mã thần thánh, Áo phải gả công chúa Marie Louise cho Napoléon để cầu hòa.
Kế tiếp ông đánh bại nước Phổ, chiếm Berlin, làm Nga và Phổ phải ký hiệp ước cầu hòa, Napoléon được cử làm "bảo hộ của liên bang sông Rhein" tại Đức, đồng thời ông còn mang danh hiệu vua của Ý.
Napoléon đã phong người em mình là Louis Bonaparte làm vua Hà Lan, người anh Joseph Bonaparte được phong làm vua của Napoli. Trong thời gian này ông ra lệnh phong tỏa kinh tế đối với nước Anh. Năm 1810, Napoléon tranh thủ lúc hoàng gia Tây Ban Nha rối loạn đưa 30 vạn quân xâm chiếm Tây Ban Nha và cử anh mình là Joseph làm quốc vương Tây Ban Nha, quân Pháp còn đánh chiếm Bồ Đào Nha.
++++++++++++++Thất bại tại Nga++++++++++++++++
Nhận thấy Nga vẫn còn giao thương với Anh, năm 1812 Napoléon chỉ huy 61 vạn quân tiến đánh nước Nga. Quân Pháp mau chóng chiếm được Moskva nhưng chỉ là một ngôi thành trống vắng, quân Nga đã rút lui để bảo toàn lực lượng, và thường xuyên tập kích quân Pháp. Trong năm tháng đóng quân tại Moskva, Napoléon nhiều lần cử sứ giả đề nghị cầu hòa với Nga hoàng Aleksander I nhưng không được chấp nhận. Cuối cùng Napoléon buộc phải hạ lệnh rút quân khỏi Nga. Trên đường rút quân, quân Pháp bị quân Nga truy kích quyết liệt nên bị thiệt hại nặng nề. Khi ra khỏi lãnh thổ nuớc Nga, trong tay Napoléon chỉ còn hai vạn bảy nghìn quân.
Sau khi quân Pháp thất bại, trên toàn châu Âu các nước đã liên kết với nhau để chống lại Napoléon. Không khí chống Pháp nổi lên khắp nơi, năm 1814, liên quân Anh, Nga, Áo, Phổ và quân Pháp đánh nhau dữ dội tại Leipzig. Quân Pháp bại trận. Thừa thắng liên quân đã tấn công chiếm thủ đô Paris. Napoléon phải thoái vị và bị đày ra đảo Elba (một hòn đảo nhỏ ở Địa Trung Hải). Triều đình phong kiến Bourbon trở về nước Pháp, bắt đầu chiếm lại những đất đai đã bị mất trong cuộc Cách mạng. Tuy vậy nhân dân và binh lính Pháp luôn mong mỏi Napoléon trở về.
++++++++++Vương triều 100 ngày++++++++++++
Một buổi tối tháng 3 năm 1815 Napoléon từ đảo Elba bí mật trở về Lyon. Triều đình Bourbon phái nhiều quân đoàn đến đánh nhưng hết quân đoàn này đến quân đoàn khác hô to "Hoàng đế vạn tuế" rồi chạy theo Napoléon. Napoléon không tốn một viên đạn để trở lại ngôi vị hoàng đế Pháp. Tin tức Napoléon quay trở về khiến các nước châu Âu hốt hoảng, họ vội vàng liên minh với nhau kéo quân từ bốn phương tám hướng đổ về nước Pháp. Napoléon chỉ huy quân Pháp đánh bại nhiều cánh của liên quân tại Bỉ.
++++++++++++++Kết cục đáng buồn++++++++++++++++++
Cuối cùng tháng 6 năm 1815, trong trận chiến tại Waterloo, quân Pháp bại trận trước liên quân Anh, Hà Lan và Phổ, Napoléon buồn bã kéo quân trở về Paris, lần thứ hai ông bị buộc thoái vị và đày ra đảo Saint-Helena (tại Đại Tây Dương) tại đây ông đã sống cho đến năm 1821. Ngày 5 tháng 5 năm 1821 vị hoàng đế Pháp một thời uy chấn châu Âu Napoléon I qua đời.
Đến năm 1840 chính phủ Pháp đưa thi hài ông trở về Paris.
__________________Chiều cao của Napoléon___________________
Không như mọi người vẫn nghĩ, Napoléon không thấp. Sau cái chết của ông vào năm 1821, họ đã đo được chiều cao của ông là 5 feet 2 inch theo đơn vị feet của Pháp, hay 5 feet 6,5 inch theo feet Anh (Imperial), có nghĩa là bằng 1,686 mét, và như vậy, chiều cao của ông còn hơn chiều cao trung bình của người Pháp ở thế kỷ 19. Có việc hiểu lầm rằng Napoléon thấp là do có người lại dùng đơn vị đo trên theo hệ thống đo của Anh, trong khi 1 inch của Pháp bằng 2,71 cm còn 1 inch của Anh thì bằng 2,54 cm. Thêm một lý do cho sự hiểu lầm này là Napoléon có biệt hiệu là là Le petit caporal, nhiều người sẽ nghĩ petit có nghĩa là "nhỏ", hoặc "lùn". Ông cũng thường xuyên bị che khuất bởi các lính bảo vệ xung quanh, những người mà thường cao từ 6 feet trở lên.
___________DANH NGÔN___________
Trong buổi lễ xác nhận vào trường quân sự Paris, giám mục hỏi: "Sao tên thánh của con ở Pháp không ai biết đến?". Napoléon trả lời: "Thưa đức cha, các vị thánh trên thiên đường nhiều hơn số ngày trong năm. Tên của các vị không thể có hết trong tấm lịch chỉ gồm 365 vị của giáo hội".

Alert webmaster - Báo webmaster bài viết vi phạm nội quy
|
 |
nvdtdnguyen
member
REF: 115295
01/04/2007
|

Napoleon - kẻ bất hạnh chốn phòng the?
Hoàng đế Napoléon người tầm vóc thấp bé, nhỏ con song có bản lĩnh phi thường. Sức khoẻ tốt, trong chiến đấu bao giờ cũng dẫn đàu đoàn quân xông pha trận mạc. Một tài năng thực sự. Ây thế mà Napoléon, vị tướng lĩnh thiên tài và đấng quân vương ngời sáng lập nên đế quốc Pháp hình như hơi kém về “cái khoản ấy” của đàn ông. Tạo hoá trớ trêu vậy thay.
Khổ một nỗi thời ấy chưa có người Mỹ để phát minh ra Viagra. Người Mỹ mới bắt đầu lập quốc. Thành ra làm tội bao nhiêu người đẹp được chàng hết lòng yêu quý, các nàng cũng chung thuỷ với đấng quân vương đầy quyền uy, song mỗi lần từ giã cảnh huy hoàng nơi triều chính để lui về chốn phòng the thì các bên hữu quan đều cảm thấy mình là người bất hạnh. Đối với vị anh hùng chọc trời khuấy nước, chuyện vặt này trở thành bi kịch lớn ám ảnh suốt cuộc đời ông, không tài nào xử lý nổi.
Những điều trên đây chẳng qua nói theo miệng thế gian mà thôi. Từ khi Napoléon mất và an táng ở hòn đảo lưu đầy năm 1821, thế giới không ngừng tranh luận mọi chuyện về ông. Tính ra, từ bấy đến nay đã 181 năm, mới có hơn sáu vạn sáu nghìn ngày, thế mà đã có gần tám vạn cuốn sách khác nhau viết về Napoléon. Tính đổ đồng, một tháng in ra ba mươi bảy đầu sách, bằng hoạt động của một nhà xuất bản tầm cỡ ở nước ta. Vậy thì còn có vấn đề gì chẳng được xăm soi, bàn luận? Napoléon là người yêu nước hay là chỉ là một tay phiêu lưu? Là người tiếm quyền hay người xây dựng chế độ pháp trị? Là người gieo rắc ánh sáng hay là tên phản động muốn quay ngược bán xe lịch sử? Ông ta đã nâng cao hay hạ thấp nước Pháp?Tranh luận từ quốc gia đại sự cho đến chuyện riêng tư của con người, đến cái chết của ông, chết bình thường (ông mất ở tuổi 53) hay bị đầu độc? Người ta khai quật xác ông lên , lấy mấy sợi tóc của người quá cố mang về chẻ làm tư để đo độ thuỷ ngân tích trong đó. Nhưngcho đế đầu thế kỷ XXI kinh tế trí thức này, các nhà trí thức lừng danh, Âu, Mỹ vẫn chưa sao nhất trí được với nhau. Xem ra rồi còn cãi lộn dài dài.
* * *
Dù yêu hay ghét điều mà người ta ai cũng công nhận và thán phục là sức làm việc- kể cả sức đọc và sức viết của Napoléon.
Napoléon rất mê sách, quý sách và ngốn sách ghê gớm. Nói theo ngôn từ ngày nay, ông có “văn hoá đọc” siêu đẳng. Trong cung điện, ông là người bổ sung thường xuyên cho thư viện riêng. Ông say mê lịch sử, khoa học, bi kịch cổ điển, văn học thời La Mã và triết học thế kỷ ánh sáng. Ông đọc đi đọc lại các tác phẩm của nhà văn và cũng là nhà tư tưởng dân chủ J.J.Rousseau. Ông tìm kiếm tình bạn của những người cầm bút. Lúc cầm đầu đội quân xâm lược Ai Cập, ông đưa theo dưới trướng mình những nhà khoa học tiếng tăm nhất nước Pháp để nghiên cứu tại chỗ nền văn minh xác ướp.
Ngày làm việc của Napoléon như sau: Sáng dậy lúc sáu giờ , bất kể mùa đông hay mùa hè. Ông đọc thư từ , báo chí ngay tại phòng ngủ. Rồi tự rửa mặt cạo râu ( chẳng là hoàng dế sợ bị ám sát nếu để người hầu giúp việc làm vệ sinh mặt mũi cho mình). Sau đấy sang phòng làm việc, mà cách bày biện tiện nghi lúc nào và ở đâu cũng theo một khuôn phép, cho dù nơi thâm cung hay trong chiếc lều vải dựng tạm ở sát mặt trận. ông dùng bữa trưa trong 7 phút. Thời gian ăn tối hết 12 phút (Thuở ấy giới quý tộc bên tây bữa tối kéo dài khoảng 1h30’, hôm nào có khách có thể kéo dài 3 giờ đồng hồ).
Thời gian còn lại trong ngày, ông chắp tay sau lưng đi tới đi lui trong phòng làm việc (y như con sư tủ bị nhốt trong lồng sắt- chữ viết của nhà viết sử nổi tiếng) để đọc cho người ghi tốc ký. Thư từ mệnh lệnh sắc lệnh luật.. ..dĩ nhiên, đâu phải điều gì ông cũng biết. Trường đào tạo quân nhân làm gì có đủ thời gian để dạy học viên mọi khoa kiến thức. Vì thế ông nghiên cứu rất kỹ hồ sơ các triều thần hoặc các nhà khoa học trình lên ông. Người ta đồn rằng ông quyết định mọi vấn đề nhanh như chớp. Không phải. Ông chậm chạp khi ra quyết định bởi cứ lật đi lật lại vấn đề, quyết định rồi “mà trong lòng vẫn đầy sợ hãi lo âu”- theo đúng lời ông tâm sự. Trước khi hạ bút ký ông thường hỏi người thân tín “ Thế này đã được chưa?, như thế này có tốt không?”.Khi ai đó chỉ ra cái sai lầm, ông sửa sai ngay tức khắc. Nhưng một khi hoàng đế đã quyết định, mệnh lệnh đã ban hành rồi thì liệu hồn, ngài không dung tha một phút chậm trễ của bất kỳ ai trong việc thừa hành.
Napoléon viết nhiều, mà nghe nói cũng không phải là cây bút kém. Ông cho in một số sách, trong đó có các cuốn như Lịch sử đảo Corse ( quê hương ông), Đối thoại về tình yêu (mà ông từng day dứt)… Riêng phần thư tín của ông - chủ yếu là những bức thư gửi hai người đẹp Josephine de Beauhamais (thành hôn năm 1796, bà này không có con với ông) và công chúa nước Áo Marie Loúie cưới năm 1807 được xuất bản khi ông qua đời do lệnh của Hoàng đế Napoléon III cháu gọi ông bằng bác, thành 32 tập, xếp đầy một tủ lớn. Không phải như chúng ta, tình thư một bức mà 32 bức, mà văn của ông không tồi. Nhiều tên tuổi có uy tín trong lịch sử văn học Pháp như nhà viết tiểu thuyết Stendahal, tác giả Đỏ và Đen; nhà phê bình văn học Sainte Beuve vốn là người nghiêm túc; nhà báo, nhà văn và chính khách Thiers từng ngồi ghế thủ tướng Pháp…đều đánh giá cao văn chương của hoàng đế. Các nhà ấy có thiên vị chăng?
Công lao chủ yếu của Napoléon đối với nước Pháp là đặt nền móng cho một nhà nước hiện đại. Thời gian cầm quyền với tư cách một nhà chuyên chế của ông trước sau chỉ mười lăm năm. Trong khoảng thời gian ấy, xen kẽ những cuộc chiến tranh đẫm máu, ông cho xây dựng cầu mở mang đường sá, lập thành phố và hải cảng mới….Ông giỏi sử dụng chất xám của các nhà khoa học. Người ta bảo ông đích thân chọn lựa và chuẩn y cách thức đánh số nhà các đường phố Paris. Cách đánh số nhà ấy rồi sẽ thành luật và được thực hiện ở mọi đô thị thuộc quyền nước Pháp cai quản (kể cả Hà Nội và Sài Gòn bị xâm lược sau này) cho đến nay nó vẫn có hiệu lực. Đơn giản là các phố chạy dọc theo sông Seine thì đánh số từ nhỏ đến lớn theo hướng xuôi theo dòng chảy. Những đường phố thẳng góc với dòng sông,thì số nhỏ bắt đầu từ phía bờ sông trở đi. Chính vì theo cách đó cho nên các các phổ Tràng Tiền, Hai Bà Trưng, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo…. ở Hà Nội ta ngày nay, các số nhỏ đều khởi đầu từ phía sông Hồng.
Napoléon là người chỉ đạo xây dựng Bộ dân luật dân sự hiện đại của Pháp mang tên ông. Bộ luật này được nhiều nước khác lấy làm mẫu. Cho đến nay vẫn có một số nước, như Ai Cập và các quốc gia vốn là thuộc địa Pháp ở Châu Phi, cơ bản đang áp dụng bộ luật ấy. Ông là người lập nên nhiều thể chế quan trọng đến nay vẫn tiếp tục vận hành bất chấp bao biến cố long trời lở đất. Có thể kể Toà Thẩm kế, chuyên lo công việc kiểm toán độc lập nền tài chính quốc gia; Viện Tham chính, nhiệm vụ tư vấn cho ngành hành pháp trung ương và cũng đóng vai trò toà án hành chính tối cao. Ông đặt ra Huân chương Bắc đẩu bội tinh dành tặng thưởng những người có công đầu. Ông cho xây dựng Nhà hát kịch Comédie Franaise sản sinh bao nhân tài, rồi Khải hoàn môn-công trình này sẽ cùng với Tháp Eiffel trở thành biểu trưng của nước Pháp…..Dĩ nhiên, Napoléon là người quan tâm khôi phục chế độ quý tộc, phong vương hầu cho nhiều người thân tín, đàn áp không nương tay các dân tộc thuộc địa, thậm chí cho phép tái lập chế độ nô lệ ở một vài nơi…Về mặt này, ông đúng là một tay phản động, mưu toan quay ngược bánh xe lịch sử, không hơn không kém.
Ngày nay các đoàn đại biểu nước ngoài nghiên cứu tổ chức chính quyền Cộng hoà Pháp, không khỏi ngạc nhiên khi đến nhiều cơ quan, được nghe giới thiệu mở đầu bằng câu: “Thiết chế của chúng tôi được sáng lập bởi Napoléon năm…”. Vào lâu đài Luxembuorg, trụ sở Thượng viện, toà nhà đẹp nhất Paris, đứng ở chân cầu thang cao vời vợi và rộng, suốt chiều ngang của gian phòng trải toàn thảm đỏ, người hướng dẫn bắt đầu nói: “Ngôi nhà này vốn là nơi ở của của Hoàng hậu Marie de Medicis, Napoléon đã cho mở rộng và xây dựng thêm….” Trong lâu đài , nay còn giữ chiếc ngai của hoàng đế phủ nhung đỏ trang trí hoa văn vàng, mặt trước lưng tựa thêu một chữ N to tướng.
Napoléon là một con người nam chính bắc chiến. Rốt cuộc ông bị người Anh đày ra đảo Sainte Hélène. Hoàng đế Napoléon II, con trai ông lên ngôi rồi lại phải lui về nương nhờ quên ngoại, tận bên nước Áo. Napoléon III cháu ông làm vua, thua trận Sédan bị Đức bắt làm tù binh, bị phế truất rồi lại kết thúc cuộc đời trong cảnh lưu đày bên xứ sương mù…
====================================================
(Lược trích “Cười cợt và trang nghiêm về Napoléon” của Phan Quang- Báo An ninh Thế giới)
|
 |
nvdtdnguyen
member
REF: 115297
01/04/2007
|

Bí mật ghê gớm nhất của đảo Saint Hélène
Sau trận đại bại ở Waterllo vào ngày 18/6/1815, Nepoléon buộc phải thoái vị lần thứ hai và bị đày ra đảo Saint Hélène giữa Đại Tây Dương do lính Nga, Anh và Phổ canh giữ. Ông mất tại đó ngày 5/5/1821. Nhưng trên thực tế, bị giam cầm và chết ở đây không phải là Napoléon mà là một người giống hệt Hoàng đế.
Sau khi đăng quang Hoàng đế ít lâu, theo lệnh của Napoléon, các nhân viên mật vụ của ông ta đã toả đi khắp châu Âu để tìm kiếm những người giống Hoàng đế. Theo một số nguồn tin, có bốn người giống hệt Napoléon luôn luôn túc trực trong đại bản doanh của ông và không được xuất đầu lộ diện. Ba người trong số đó đã phải trả giá đắt cho sự giống nhau đó - một người bị ăn đạn, một người bị đầu độc ngay trước hậu Waterllo, người thứ ba bị ngựa quật ngã và trở thành tàn phế. Chỉ còn mỗi người thứ tư tên là FranVois Eugene Robeaud, sau khi Napoléon bị bại trận và bị phế truất, đã trở về nơi chôn rau cắt rốn của mình là ngôi làng Balencuốc ở Pháp, trên bờ sông Meuse. Tại đó, bị mọi người quên lãng, ông ta sống trong căn nhà của mình cùng với người chị gái chưa lập gia đình. Thế nhưng người cựu chiến binh của Hoàng đế vẫn không bị lãng quên.
Mùa hè năm 1818, một cỗ xe ngựa sang trọng mà những người dân tỉnh lẻ hiếm khi thấy, đã xuất hiện trên đường làng Balencuốc và đậu trước ngôi nhà xuềnh xoàng của Robeaud. Ai ngồi trong cỗ xe được che rèm kín mít và có quan hệ như thế nào với người cựu binh - lời giải đáp cho câu hỏi này cho tới nay vẫn chưa được làm sáng tỏ. Những người làng tò mò đã được chính Robeaud giải thích rằng đó là một vị đốc-tờ nào đó muốn mua mấy chú thỏ của ông cho một người bạn. Ai mà biết được rằng có đúng như vậy không. Có điều sau đó ít lâu, vào tháng 8 năm đó, Robeaud và người chị gái của ông ta bỗng nhiên vĩnh viễn biến mất khỏi ngôi làng vào một đêm khuya khoắt, không một lời chào tạm biệt bà con hàng xóm.
Còn Sở cảnh sát thì không hiểu sao lại quan tâm đến vụ việc này. Phải chăng do chỗ anh chàng cựu binh Robeaud đã từng phụng sự dưới triều Hoàng đế Napoléon hay vì một lý do nào khác.
Hơn một năm sau, người ta đã tìm thấy bà chị của Robeaud ở Nanta. Bà sống ở đó khá phong lưu. Tất cả các khoản chi phí đều được vị bác sĩ hảo tâm từng đến mua thỏ, thanh toán sòng phẳng qua bưu điện hoặc có người đem tiền đến tận nhà. Sở cảnh sát không mấy chú ý tới người chị gái mà chủ yếu quan tâm đến số phận của Robeaud. Song hiện anh ta đang ở đâu - điều này bà chị cũng không rõ. Bà chỉ biết láng máng rằng cậu em được tuyển mộ làm thuỷ thủ, thường đi biển rất lâu và rất xa. Và tung tích của Robeaud bị xoá nhòa từ đấy.
Cũng vào khoảng thời gian đó, những người canh giữ Hoàng đế Napoléon trên đảo Saint Hélène thấy rằng người tù của họ đã thay đổi một cách khác thường. Qua cách nói năng cư xử, ông ta càng ngày càng ít giống với vị chúa tể từng chinh phục cả thế giới. Và nét chữ của ông ta cũng chẳng giống mấy với những gì mà Napoléon đã viết ra.
Còn có thêm một chứng cớ lạ lùng nữa được ghi nhận vào cuối năm 1818, khi Robeaud biến mất khỏi ngôi làng.
Viên tướng Bertran, một trong những chiến hữu của Hoàng đế trong những năm vinh quang nhất của ông đã theo Napoléon ra đảo Saint Hélène và ở đó cho đến ngày cuối cùng của Hoàng đế. Người ta còn lưu giữ được một bức thư của phu nhân tướng quân gửi cho một người nào đó. Trong bức thư có một câu đầy bí ẩn: "Thắng lợi, thắng lợi rồi! Napoléon đã rời khỏi đảo".
Vào những ngày cuối cùng của năm 1818, khi vợ viên tướng Bertran trong lúc xốc nổi, đã để lộ ra rằng Napoléon đã rời khỏi nơi giam giữ, thì một con tàu đã cập bến Verona ở Italy. Một hành khách duy nhất đã bước lên bờ - đó là signor (tiếng Italy là ngài) Revard như người ta gọi ông. Đến Verona, Revard làm nghề buôn bán, tiền của đã cho phép ông ta hành nghề. Chẳng bao lâu người thương gia mới đến có một bạn hàng người bản xứ tên là Petrussi, chuyên buôn bán kim cương.
Người dân thành Verona là những người vui tính. Bởi vậy, khi nhận thấy anh chàng công dân "lính mới tò te" của họ, như hai giọt nước, rất giống những bức chân dung của Napoléon, thì ngay từ những ngày đầu tiên họ đã đặt tên ông là "Hoàng đế". Một số người thậm chí đã xưng hô với ông như vậy. Để đáp lại, signor Revard chỉ nhếch mép cười một cách miễn cưỡng.
Còn nói đến chuyện buôn bán làm ăn thì, theo lời Petrussi, Revard chả có chút kinh nghiệm nào cả. Ông ta không mảy may quan tâm đến việc lỗ lãi. Thật là một điều kỳ lạ đối với nhà kinh doanh.
Mấy năm đã trôi qua. Bất thình lình vào giữa trưa ngày 23 tháng 8 năm 1823, một cỗ xe ngựa dừng lại cạnh văn phòng thương mại, nơi hai người bạn hàng đang ở đó. Người tùy phái xin được gặp signor Revard, và sau khi tin chắc rằng đây đích thị là ông ta, đã trao cho người mình cần gặp một bức thư có dấu đóng trên xi. Những điều mà "Hoàng đế" đọc được trong bức thư, rõ ràng làm ông ta lo lắng. Bằng một giọng xúc động ông ta thông báo với Petrussi rằng do có tình hình gấp nên ông ta buộc phải rời khỏi đây.
Sau hai tiếng đồng hồ, ông ta xuất hiện trong văn phòng một lần nữa. Signor Revard bây giờ ăn bận y phục theo kiểu đi đường. Cỗ xe ngựa với người tuỳ phái vẫn chờ ông ở cạnh cửa. Lúc chia tay ông ta đưa cho người bạn hàng một chiếc phong bì và dặn rằng nếu sau ba tháng nữa ông ta không trở lại thì nhờ signor Petrussi đích thân mang bức thư đến Paris và trao cho người có tên đề trên phong bì.
Khi tiếng bánh xe kêu lọc cọc trên con đường lát đá đã lắng xuống, Petrussi đưa mắt liếc nhìn chiếc phong bì. Trên đó, người bạn hàng của ông tự tay mình đã ghi dòng chữ: "Kính gửi đức vua nước Pháp".
Ba tháng trời đã trôi qua, signor Revard không quay trở lại thành Verona. Theo lời hứa, Petrussi bèn đến Paris và giao chiếc phong bì tại đó. Về chuyện này ông ta không cho ai biết. Mọi người chỉ hay rằng vì sự vất vả này ông ta được trọng thưởng rất hậu hĩnh đến mức không thể giải thích nổi. Nhân danh Đức vua, người ta đã trao cho ông 100.000 đồng curon. Về quy mô của số tiền đó, có thể thấy được một cách gián tiếp như sau: vào thời điểm bấy giờ, nhạc sĩ nổi tiếng Sebastien Bach được trả thù lao 1 curon cho một buổi trình diễn của ông.
Đó là khoản tiền trả công cho sự giúp đỡ hay đồng thời cũng cho sự im lặng? Có lẽ cho cả hai. Bởi vì Petrussi đã im lặng suốt 30 năm. Có lẽ đó chính là thời hạn được quy ước ở Paris.
Cuối năm 1853, signor Petrussi đã đột ngột đến gặp các nhà chức trách ở Verona và nói rằng ông ta muốn thông báo một tin rất quan trọng và sẵn sàng thề chỉ nói toàn sự thật. Sau đó ông ta đã nói ra những điều mà chúng ta đã biết ở phần trên. Mỗi một lời nói của Petrussi đều được ghi lại và ông cùng các nhân chứng khác đã ký tên xác nhận ở dưới cùng theo đúng thủ tục hiện hành. Câu nói cuối cùng của Petrussi là lời khẳng định chắc chắn rằng người bạn hàng của ông ta không phải là ai khác mà chính là Napoléon Bonapart. Tập hồ sơ này cho đến nay vẫn còn được lưu giữ trong kho lưu trữ ở Verona.
Chuyện gì đã xảy ra với signor Revard sau khi ông ta rời thành Verona, không ai có thể nói được một cách chính xác. Việc ông ta không quay trở lại Verona đã được một số người viết tiểu sử của Napoléon gắn với một sự cố xảy ra trong toà lâu đài Schonbrunn ở Aáo vào đêm 4 tháng 9 năm 1823, tức là sau khi signor Revard rời khỏi thành Verona được 20 ngày.
Theo quyết định của những người đã chiến thắng Napoléon, cậu con trai nhỏ tuổi của cựu Hoàng đế nước Pháp đã hơn một năm được giam giữ trong toà lâu đài này. Đêm hôm đó bầu không khí báo động bao trùm khắp toà lâu đài Schonbrunn. Đức vua La Mã (đó là tước chính thức được phong cho cậu con trai của Napoléon) bị lên cơn sốt phát ban rất nguy kịch. Căn bệnh hiểm nghèo này thường kết thúc bằng sự tử vong. Trừ chú bé đang lâm bệnh, tất cả mọi người đều nghe thấy một tiếng súng vang lên trong khu lâu đài giữa đêm khuya tịch mịch.
Chính phát súng đó đã lấy đi sinh mạng người cha của chú bé.
Theo lời người lính canh, khi mọi người trong toà lâu đài đã đi ngủ, anh ta nghe thấy có tiếng sột soạt và nhìn thấy một người từ trên tường tụt xuống. Anh bắn một phát theo đúng điều lệ. Song đáng tiếc là người lính gác không chỉ là một binh sĩ cần mẫn mà còn là một tay thiện xạ.
Không một ai trong số những người sống trong toà lâu đài hoặc các cư dân trong vùng biết tung tích kẻ bị bắn chết. Cũng như không một ai có thể nói rằng tại sao kẻ lạ mặt lại định thâm nhập vào toà lâu đài giữa đêm hôm khuya khoắt. Sở cảnh sát coi như vụ này đã khép lại và định đưa kẻ xấu số đi chôn. Nhưng theo lời đề nghị khẩn thiết của vợ Napoléon là công chúa nước Aáo Marie Louise, thi hài người quá cố được mai táng dưới một nấm mồ vô danh trên lãnh thổ của toà lâu đài.
Theo một giả thuyết khác, người quá cố được mai táng trong hầm mộ gia đình của Marie Louise, nhưng cũng vô danh.
FranVois Eugene Robeaud, người đóng giả Napoléon có phần may mắn hơn. Cái chết của ông ta không phải là vô danh. Trong cuốn sổ của nhà thờ ở làng quê ông ta còn lưu giữ những dòng sau đây: "FranVois Eugene Robeaud, sinh tại làng đó năm 1711. Mất trên đảo Saint Hélène". Ngày mất bị xoá mờ. Lý do duy nhất về việc có ai đó thấy cần phải làm điều đó, có lẽ là sự trùng khớp giữa ngày mất của ông ta và ngày mất của Napoléon 5 tháng 5 năm 1821.
Nếu như điều phỏng đoán này phù hợp với sự thật thì người nằm dưới tấm bia mộ Hoàng đế của nước Pháp Napoléon Bonapart trong khu mai táng các vĩ nhân "Invalid" giữa thủ đô Paris tráng lệ không phải là Hoàng đế mà cũng chẳng phải là Napoléon.
Nhưng do tự nguyện gánh lấy số phận của vị Hoàng đế, ông ta xứng đáng được yên giấc ngàn thu ở chỗ đó.
=====================
Theo www.mofa.gov.vn
|
 |
mtbha
guest
REF: 116111
01/07/2007
|

độc chuyện của bạn thì cho bạn coi hình Napolion_Bonaparte luôn

The Emancipation of European Jewry

Napoleons Tomb=(Mộ của Napolion )
Died 5 May 1821, Buried 15 Sept 1821
Most of Paris Turned Out

|
|
Kí hiệu:
:
trang cá nhân :chủ
để đã đăng
:
gởi thư
:
thay đổi bài
:ý kiến |
|
|
|
|